c.ronald
10-28-2006, 07:05 PM
Ở Premier League, chuyển nhượng và tiền lương của cầu thủ Anh thường có giá chóng mặt. Tuy nhiên, các CLB Italia lại không mặn mà với những ngôi sao từ đảo quốc sương mù cho dù Serie A là nơi quy tụ nhiều “cao thủ” từ khắp thế giới.
Thực ra, ở đầu những năm 1990, cựu tiền vệ Paul Ince rất được các CĐV Inter yêu mến bởi lối chơi mạnh mẽ, dữ dội theo đúng kiểu Anh của anh.
David Platt trong màu áo Sampdoria hay Paul Gascoigne thi đấu cho Lazio cũng vậy. Nhưng kể từ khi những ngôi sao này rời Italia thì không một cầu thủ Anh nào có thể tạo ấn tượng mạnh mẽ tương tự và thậm chí cũng không được các đội bóng ở Serie A để mắt cho dù bóng đá Anh vẫn sản sinh những danh thủ đẳng cấp thế giới như Wayne Rooney, Alan Shearer, Steven Gerrard, John Terry, Joe Cole, Rio Ferdinand, Paul Scholes…
David Beckham và Owen Hargreaves là hai ngôi sao Anh hiếm hoi thi đấu ở nước ngoài nhưng gần như chỉ mỗi Beckham (khoác áo Real Madrid) được quan tâm. Điều đó cũng dễ hiểu bởi dù là trụ cột của Bayern Munich nhưng do trưởng thành ở môi trường bóng đá Đức, tên tuổi của Owen Hargreaves ít được bay xa.
Không mua hay không đủ tiền mua?
Hãy nghe chuyên gia bóng đá Italia James Richardson giải thích: “Có nhiều lý do nhưng vấn đề chính yếu nhất là liên quan đến khía cạnh chiến thuật. Ở lĩnh vực này, bóng đá Anh có nhiều tiến bộ nhưng vẫn còn khoảng cách khá xa với yêu cầu của các đội bóng Itralia”. Ông James Richardson dẫn chứng: “Nhìn vào trận Anh gặp Croatia gần đây ở vòng loại Euro 2008 chúng ta sẽ dễ dàng nhận thấy cầu thủ Anh chật vật như thế nào khi chuyển đổi sang sơ đồ 3-5-2.
Các cầu thủ Italia thường thích ứng rất nhanh. Ở World Cup 2006, các học trò của HLV Marcelo Lippi có thể thi đấu với bất cứ sơ đồ nào từ 4-4-2, 3-5-2 đến cả 4-3-3. Sự thích nghi này dường như trở thành đặc tính của các cầu thủ Italia”.
Bản chất của hai nền bóng đá cũng là một lý do. Chẳng hạn, ở Anh, các đội thường chú trọng vào những đường chuyền dài, đánh đầu, chạy khỏe, tranh chấp quyết liệt, nói chung là dùng sức nhiều hơn. Còn lối chơi ở Serie A diễn ra với nhịp độ chậm hơn, đòi hỏi kỷ luật chặt chẽ, sự tinh tế và linh hoạt.
Bên cạnh đó, chuyện lương bổng đang là trở ngại lớn nhất cho những CLB Italia nào muốn có cầu thủ Anh. Trước đây, Serie A là “thiên đường” của cầu thủ chuyên nghiệp bởi tiền lương cao ngất và nhiều ưu đãi khác.
Nhưng kể từ khi người Anh thành lập Premier League (1992), các đài truyền hình hàng đầu thế giới đổ vào hàng núi tiền và nhờ vậy, các CLB ở đây giàu có hơn hẳn, đủ sức cạnh tranh với bất cứ CLB nào ở Italia hay La Liga về chuyện lương bổng hay phí chuyển nhượng.
Giờ đây, mức lương 100.000 bảng Anh/tuần không còn hiếm hoi và vì vậy, không ngôi sao người Anh nào phải “mạo hiểm” rời quê hương khi mà ở đây cuộc sống của họ quá đầy đủ.
Ông Richardson nhận xét thêm: “Tôi tin chắc nhiều CLB Italia rất muốn tuyển mộ trung vệ John Terry hay cầu thủ có kỹ thuật điêu luyện, những cú sút xa nguy hiểm như Joe Cole nhưng Chelsea chẳng đời nào bán những trụ cột của họ, nhất là họ không cần tiền. Manchester United, Arsenal hay Liverpool cũng vậy”.
Nguồn: bongdaso.com
Thực ra, ở đầu những năm 1990, cựu tiền vệ Paul Ince rất được các CĐV Inter yêu mến bởi lối chơi mạnh mẽ, dữ dội theo đúng kiểu Anh của anh.
David Platt trong màu áo Sampdoria hay Paul Gascoigne thi đấu cho Lazio cũng vậy. Nhưng kể từ khi những ngôi sao này rời Italia thì không một cầu thủ Anh nào có thể tạo ấn tượng mạnh mẽ tương tự và thậm chí cũng không được các đội bóng ở Serie A để mắt cho dù bóng đá Anh vẫn sản sinh những danh thủ đẳng cấp thế giới như Wayne Rooney, Alan Shearer, Steven Gerrard, John Terry, Joe Cole, Rio Ferdinand, Paul Scholes…
David Beckham và Owen Hargreaves là hai ngôi sao Anh hiếm hoi thi đấu ở nước ngoài nhưng gần như chỉ mỗi Beckham (khoác áo Real Madrid) được quan tâm. Điều đó cũng dễ hiểu bởi dù là trụ cột của Bayern Munich nhưng do trưởng thành ở môi trường bóng đá Đức, tên tuổi của Owen Hargreaves ít được bay xa.
Không mua hay không đủ tiền mua?
Hãy nghe chuyên gia bóng đá Italia James Richardson giải thích: “Có nhiều lý do nhưng vấn đề chính yếu nhất là liên quan đến khía cạnh chiến thuật. Ở lĩnh vực này, bóng đá Anh có nhiều tiến bộ nhưng vẫn còn khoảng cách khá xa với yêu cầu của các đội bóng Itralia”. Ông James Richardson dẫn chứng: “Nhìn vào trận Anh gặp Croatia gần đây ở vòng loại Euro 2008 chúng ta sẽ dễ dàng nhận thấy cầu thủ Anh chật vật như thế nào khi chuyển đổi sang sơ đồ 3-5-2.
Các cầu thủ Italia thường thích ứng rất nhanh. Ở World Cup 2006, các học trò của HLV Marcelo Lippi có thể thi đấu với bất cứ sơ đồ nào từ 4-4-2, 3-5-2 đến cả 4-3-3. Sự thích nghi này dường như trở thành đặc tính của các cầu thủ Italia”.
Bản chất của hai nền bóng đá cũng là một lý do. Chẳng hạn, ở Anh, các đội thường chú trọng vào những đường chuyền dài, đánh đầu, chạy khỏe, tranh chấp quyết liệt, nói chung là dùng sức nhiều hơn. Còn lối chơi ở Serie A diễn ra với nhịp độ chậm hơn, đòi hỏi kỷ luật chặt chẽ, sự tinh tế và linh hoạt.
Bên cạnh đó, chuyện lương bổng đang là trở ngại lớn nhất cho những CLB Italia nào muốn có cầu thủ Anh. Trước đây, Serie A là “thiên đường” của cầu thủ chuyên nghiệp bởi tiền lương cao ngất và nhiều ưu đãi khác.
Nhưng kể từ khi người Anh thành lập Premier League (1992), các đài truyền hình hàng đầu thế giới đổ vào hàng núi tiền và nhờ vậy, các CLB ở đây giàu có hơn hẳn, đủ sức cạnh tranh với bất cứ CLB nào ở Italia hay La Liga về chuyện lương bổng hay phí chuyển nhượng.
Giờ đây, mức lương 100.000 bảng Anh/tuần không còn hiếm hoi và vì vậy, không ngôi sao người Anh nào phải “mạo hiểm” rời quê hương khi mà ở đây cuộc sống của họ quá đầy đủ.
Ông Richardson nhận xét thêm: “Tôi tin chắc nhiều CLB Italia rất muốn tuyển mộ trung vệ John Terry hay cầu thủ có kỹ thuật điêu luyện, những cú sút xa nguy hiểm như Joe Cole nhưng Chelsea chẳng đời nào bán những trụ cột của họ, nhất là họ không cần tiền. Manchester United, Arsenal hay Liverpool cũng vậy”.
Nguồn: bongdaso.com