mIn hEe
06-30-2006, 10:29 AM
http://www.freewebtown.com/chieclabenthem/DucTuan_BoLaiPhiaSau.wma
Trời còn vương mây trắng
lòng thèm ươm chút nắng
Trời còn hờn nắng, nắng đuổi mây
Sông còn trách sóng, nước chảy ngược
Người còn thương người, quay mặt làm chi?
Gọi mùa thu xa lắm mà
bờ mi đăm đắm
xa xăm xa xăm xa xăm
Gọi mùa thu về, ươm màu nắng tươi
Gôm yêu thương lại, vẽ hình dung ai?
Níu thời gian ngừng trôi, cho em xinh tươi.
Ngắt cánh hoa gầy, cài tóc em huyền.
Ngày hôm qua
ta ru ta dưới trăng ngà
Ngày hôm wa tham vọng còn đong, ước vọng còn đầy
Ngày hôm nay hy vọng chơi vơi, lòng tin hóa làn khói, tan tác
Chỉ còn ta…
Ta ru em bằng câu hát của mẹ
Ta ru em bằng giọt mồ hôi của cha
Ta ru em bằng bằng trái tim đang yêu
Lời ta ru, em còn nghe chăng?
Rồi một mai
nghe sương rơi trắng xóa lối mong chờ
Mà người đi nào hay biết nào nhung nhớ bến bờ xưa
Khi người đi chằng nói một lời, mất người rồi mới hay hồn ta vỡ đôi.*
Trời lạnh. Sương phủ. Đường vắng.
Ta lắng nghe chiều xuống theo tiếng khua nước rất khẽ.
Ta lắng nghe tiếng chân người chìm trong cơn sóng lúa.
Ta nếm hương tàn vương vất, phảng phất nuối tiếc
....ngày hôm wa!
Lặng yên mùa đông
lặng yên dòng sông
lặng yên buồn trông nghe nỗi nhớ mong
Này em biết chăng mùa đông ko đi vì em hiền hòa?
Dòng sông không trôi vì em thiết tha
Nỗi buồn chiếm trọn ta vì em đã xa…
Gọi tên người xưa
gọi trong chiều mưa
gọi đêm dần thưa trong giấc mơ không vừa
Giấc mơ của ta đã wá nhỏ để chứa trọn em?
Giấc mơ của em đã xa tầm tay của ta?
Hay…
Em đã không còn mơ? Ta còn sống trong mộng mị?
Giữ mãi một giấc mơ… có ta và em
Nơi yêu thương là tất cả, nơi ta vẫn chờ em, dẫu……… em đã tỉnh giấc từ rất lâu rồi.
Đời chưa đặt tên
tình tôi chồng chềnh
đành thôi ngủ quên lênh đênh
Ngủ ngoan em nhé, mơ thấy ta em nhé
Nếu hiện thực cướp em xa ta thì xin mang ta đến trong mơ em ^^
Ta sẽ cùng em xếp ngàn vì sao thành cây cầu cho Ngưu Lang Chức Nữ
Ta sẽ cùng em viết bài ca cho sóng đón chào bình minh
Ta sẽ cùng em đi trên con đường đầy hoa
Ta sẽ nắm thật chặt bàn tay nhỏ, ko buông đâu ^^
Từ khi người đi
mùa hoa hàn vi thầm mong (trong) lặng lẽ biết hoài nghi
Cây rũ lá dõi theo bước chân em
Con đường cựa mình theo đôi gót nhỏ
Ta đứng lại, chới với chốn không người
Ngày dài tiếng hát lang thang, chiều vàng tôi vẫn miên man giữa ngàn.
Ngày dài lê thê, chuông đỗ nơi xa xôi hòa tấu bản nhạc buồn của ngày tàn.
Chiều xuống lạnh lùng, cơn gió vô hồn lạnh rung bóng ai nhỏ nhoi kề bên khung cửa.
Con đường hun hút, dường như vô tận…… đi về đâu để vô tình ta gặp nhau?
Sau lưng tôi mây khói tan theo thiên đường dĩ vãng
Nghe con tim vướng víu trên môi một lời yêu thương
Thiên đường bằng khói tan theo làn gió rồi người ah… Con tim đã yêu đã vỡ vụng tự bao h… Ta không muốn trách ai cả, ta chỉ muốn giữ trong ta tình yêu ngày nào. Đừng xô ngã chút phù du ta cố giữ, đừng đánh tan giấc mơ ta ôm ấp. Ừa, ta chỉ mong được mơ, ta đang trốn chạy hịên tại, vì hiện tại ta chỉ là một khoảng-trống-vô-định-ko-người… Đừng hỏi ta vì sao ta đã yêu, đừng hỏi ta vì sao ta không thể quên… chỉ một điều đơn giản, ta đã yêu người.
Trời còn vương mây trắng
lòng thèm ươm chút nắng
Trời còn hờn nắng, nắng đuổi mây
Sông còn trách sóng, nước chảy ngược
Người còn thương người, quay mặt làm chi?
Gọi mùa thu xa lắm mà
bờ mi đăm đắm
xa xăm xa xăm xa xăm
Gọi mùa thu về, ươm màu nắng tươi
Gôm yêu thương lại, vẽ hình dung ai?
Níu thời gian ngừng trôi, cho em xinh tươi.
Ngắt cánh hoa gầy, cài tóc em huyền.
Ngày hôm qua
ta ru ta dưới trăng ngà
Ngày hôm wa tham vọng còn đong, ước vọng còn đầy
Ngày hôm nay hy vọng chơi vơi, lòng tin hóa làn khói, tan tác
Chỉ còn ta…
Ta ru em bằng câu hát của mẹ
Ta ru em bằng giọt mồ hôi của cha
Ta ru em bằng bằng trái tim đang yêu
Lời ta ru, em còn nghe chăng?
Rồi một mai
nghe sương rơi trắng xóa lối mong chờ
Mà người đi nào hay biết nào nhung nhớ bến bờ xưa
Khi người đi chằng nói một lời, mất người rồi mới hay hồn ta vỡ đôi.*
Trời lạnh. Sương phủ. Đường vắng.
Ta lắng nghe chiều xuống theo tiếng khua nước rất khẽ.
Ta lắng nghe tiếng chân người chìm trong cơn sóng lúa.
Ta nếm hương tàn vương vất, phảng phất nuối tiếc
....ngày hôm wa!
Lặng yên mùa đông
lặng yên dòng sông
lặng yên buồn trông nghe nỗi nhớ mong
Này em biết chăng mùa đông ko đi vì em hiền hòa?
Dòng sông không trôi vì em thiết tha
Nỗi buồn chiếm trọn ta vì em đã xa…
Gọi tên người xưa
gọi trong chiều mưa
gọi đêm dần thưa trong giấc mơ không vừa
Giấc mơ của ta đã wá nhỏ để chứa trọn em?
Giấc mơ của em đã xa tầm tay của ta?
Hay…
Em đã không còn mơ? Ta còn sống trong mộng mị?
Giữ mãi một giấc mơ… có ta và em
Nơi yêu thương là tất cả, nơi ta vẫn chờ em, dẫu……… em đã tỉnh giấc từ rất lâu rồi.
Đời chưa đặt tên
tình tôi chồng chềnh
đành thôi ngủ quên lênh đênh
Ngủ ngoan em nhé, mơ thấy ta em nhé
Nếu hiện thực cướp em xa ta thì xin mang ta đến trong mơ em ^^
Ta sẽ cùng em xếp ngàn vì sao thành cây cầu cho Ngưu Lang Chức Nữ
Ta sẽ cùng em viết bài ca cho sóng đón chào bình minh
Ta sẽ cùng em đi trên con đường đầy hoa
Ta sẽ nắm thật chặt bàn tay nhỏ, ko buông đâu ^^
Từ khi người đi
mùa hoa hàn vi thầm mong (trong) lặng lẽ biết hoài nghi
Cây rũ lá dõi theo bước chân em
Con đường cựa mình theo đôi gót nhỏ
Ta đứng lại, chới với chốn không người
Ngày dài tiếng hát lang thang, chiều vàng tôi vẫn miên man giữa ngàn.
Ngày dài lê thê, chuông đỗ nơi xa xôi hòa tấu bản nhạc buồn của ngày tàn.
Chiều xuống lạnh lùng, cơn gió vô hồn lạnh rung bóng ai nhỏ nhoi kề bên khung cửa.
Con đường hun hút, dường như vô tận…… đi về đâu để vô tình ta gặp nhau?
Sau lưng tôi mây khói tan theo thiên đường dĩ vãng
Nghe con tim vướng víu trên môi một lời yêu thương
Thiên đường bằng khói tan theo làn gió rồi người ah… Con tim đã yêu đã vỡ vụng tự bao h… Ta không muốn trách ai cả, ta chỉ muốn giữ trong ta tình yêu ngày nào. Đừng xô ngã chút phù du ta cố giữ, đừng đánh tan giấc mơ ta ôm ấp. Ừa, ta chỉ mong được mơ, ta đang trốn chạy hịên tại, vì hiện tại ta chỉ là một khoảng-trống-vô-định-ko-người… Đừng hỏi ta vì sao ta đã yêu, đừng hỏi ta vì sao ta không thể quên… chỉ một điều đơn giản, ta đã yêu người.