mIn hEe
05-24-2006, 08:27 PM
http://www.svcan.com/music/Annie.mp3
Từng cơn gió khẽ vô tình
chiếc lá lìa cành buông xuống lòng đường
ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về
Cô bé đáng yêu của tôi
Những hoài niệm tràn về trong trí nhớ, những ký ức đẹp mãi không phai. Một mùa đông tuyết trắng, nụ cười của em, những bông tuyết...một không gian tâm tưởng trắng xóa ngập đầy những những bông tuyết. Em rất thích tuyết. Có lần em đã nói với với tôi, em ước khi nào chết sẽ hóa thành 1 bông tuyết để được bay lên thiên đường, 1 thiên đường đầy tuyết...
Dù em không hóa thành bông tuyết, em sẽ vẫn được lên thiên đường thôi. Tôi biết mà, chắc chắn đấy. Vì em là 1 cô bé tốt bụng đáng yêu. Thiên đường sẽ luôn rộng cửa đón em. Nơi đó em sẽ được sống hạnh phúc cùng những bông tuyết trắng xóa...
Mùa đông đến em vẫn cười
em ước mình là bông tuyết ngoài trời
để được bay mãi lên thiên đường
một thiên đường......tuyết rơi
Tuyết chẳng có đâu em ơi
chỉ có tôi bên cạnh em thôi
Mùa đông đến dẫu khiến em sẽ lạnh
Đừng lo vì còn tôi đây.
Ngày ấy, nghe em nói. Tôi đã cười và nói rằng: "Chẳng có tuyết cho em đâu, nhưng đã có tôi bên em đây. Tôi sẽ làm cho em luôn hạnh phúc trong sự ấm áp của tình yêu". Tôi đã nói vậy, nhưng ...giờ đây, làm sao để tôi có thể bên cạnh em đây? Tôi muốn lắm, nhưng phải làm sao??? Em có lạnh lắm không, em có cô đơn nơi xa lạ?...
Chắc không đâu em nhỉ! Tôi đã nói rồi, em là 1 cô bé tốt bụng, đáng yêu. Chắc chắn đi đâu cũng sẽ được yêu mến và hạnh phúc...
Kiếm tìm bóng em, dưới cơn mưa phùn rất lâu
Tôi nhìn em..em mỉm cười …nụ cười chất chứa bao niềm mơ ước
Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi
Môt mùa đông em đứng đó Một mùa đông êm đềm.
Em có biết không? Giờ đây mọi người đang nhớ thương em rất nhiều. Người thân, bạn bè, cả những người ko wen...tất cả đều cầu chúc cho em yên nghỉ.
Nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi sao cuộc đời lại quá bất công, bắt em đi quá sớm. Em mới 19 tuổi, còn rất trẻ, em còn nhiều ước mơ, hoài bão chưa thực hiện. Em còn yêu đời lắm, môi em luôn nở nụ cười, 1 nụ cười trong sáng ko chút ưu phiền.
Tôi vẫn ko tin được! Tôi luôn kiếm tìm hình bóng em trong cơn mưa. Trời lại sắp sang mùa mưa rồi em ạ! Mưa buồn quá...!
"Hãy để mưa cuốn trôi hết đi...!"
Tôi luôn tự nhủ lòng mình như vậy, nhưng ko được. Cứ mãi day dứt khôn nguôi về nụ cười của em, đôi mắt long lanh đầy đầy tuyết của em...
Có người đã nói "Người ta chỉ hiểu ra rằng cái gì thật sự quan trọng với mình chỉ sau khi họ đã mất nó". Nhưng tôi ko vậy, tôi đã biết rằng em quan trọng với tôi nhường nào...
Dù sao em cũng đã ra đi... Tôi sẽ mãi đặt hình ảnh em trong tim. Ở đó, em sẽ ko bao giờ mất...
Ngủ ngoan em nhé, Annie...
Từng cơn gió khẽ vô tình
chiếc lá lìa cành buông xuống lòng đường
ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về
Cô bé đáng yêu của tôi
Những hoài niệm tràn về trong trí nhớ, những ký ức đẹp mãi không phai. Một mùa đông tuyết trắng, nụ cười của em, những bông tuyết...một không gian tâm tưởng trắng xóa ngập đầy những những bông tuyết. Em rất thích tuyết. Có lần em đã nói với với tôi, em ước khi nào chết sẽ hóa thành 1 bông tuyết để được bay lên thiên đường, 1 thiên đường đầy tuyết...
Dù em không hóa thành bông tuyết, em sẽ vẫn được lên thiên đường thôi. Tôi biết mà, chắc chắn đấy. Vì em là 1 cô bé tốt bụng đáng yêu. Thiên đường sẽ luôn rộng cửa đón em. Nơi đó em sẽ được sống hạnh phúc cùng những bông tuyết trắng xóa...
Mùa đông đến em vẫn cười
em ước mình là bông tuyết ngoài trời
để được bay mãi lên thiên đường
một thiên đường......tuyết rơi
Tuyết chẳng có đâu em ơi
chỉ có tôi bên cạnh em thôi
Mùa đông đến dẫu khiến em sẽ lạnh
Đừng lo vì còn tôi đây.
Ngày ấy, nghe em nói. Tôi đã cười và nói rằng: "Chẳng có tuyết cho em đâu, nhưng đã có tôi bên em đây. Tôi sẽ làm cho em luôn hạnh phúc trong sự ấm áp của tình yêu". Tôi đã nói vậy, nhưng ...giờ đây, làm sao để tôi có thể bên cạnh em đây? Tôi muốn lắm, nhưng phải làm sao??? Em có lạnh lắm không, em có cô đơn nơi xa lạ?...
Chắc không đâu em nhỉ! Tôi đã nói rồi, em là 1 cô bé tốt bụng, đáng yêu. Chắc chắn đi đâu cũng sẽ được yêu mến và hạnh phúc...
Kiếm tìm bóng em, dưới cơn mưa phùn rất lâu
Tôi nhìn em..em mỉm cười …nụ cười chất chứa bao niềm mơ ước
Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi
Môt mùa đông em đứng đó Một mùa đông êm đềm.
Em có biết không? Giờ đây mọi người đang nhớ thương em rất nhiều. Người thân, bạn bè, cả những người ko wen...tất cả đều cầu chúc cho em yên nghỉ.
Nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi sao cuộc đời lại quá bất công, bắt em đi quá sớm. Em mới 19 tuổi, còn rất trẻ, em còn nhiều ước mơ, hoài bão chưa thực hiện. Em còn yêu đời lắm, môi em luôn nở nụ cười, 1 nụ cười trong sáng ko chút ưu phiền.
Tôi vẫn ko tin được! Tôi luôn kiếm tìm hình bóng em trong cơn mưa. Trời lại sắp sang mùa mưa rồi em ạ! Mưa buồn quá...!
"Hãy để mưa cuốn trôi hết đi...!"
Tôi luôn tự nhủ lòng mình như vậy, nhưng ko được. Cứ mãi day dứt khôn nguôi về nụ cười của em, đôi mắt long lanh đầy đầy tuyết của em...
Có người đã nói "Người ta chỉ hiểu ra rằng cái gì thật sự quan trọng với mình chỉ sau khi họ đã mất nó". Nhưng tôi ko vậy, tôi đã biết rằng em quan trọng với tôi nhường nào...
Dù sao em cũng đã ra đi... Tôi sẽ mãi đặt hình ảnh em trong tim. Ở đó, em sẽ ko bao giờ mất...
Ngủ ngoan em nhé, Annie...