PDA

View Full Version : Một chút tản mạn....


hienhq
12-21-2005, 01:08 PM
Trời mưa, những cơn mưa bất chợt vội đến làm cho tôi nhớ lại ngày xưa, nhớ đến Lê Quang, đó là tình yêu đầu tiên của tôi. Tôi đã quen anh vào một buổi chiều mưa ...

Lúc đó, tôi là một người có tính cách giống như con trai vậy, và có một sở thích ngồ ngộ là thích chạy xe dưới mưa, và nhờ vậy mà chúng tôi gặp nhau. Hôm đó, tình cờ tôi chạy xe đến nhà Yến Nhi mượn quyển tập thì bất chợt trời mưa. Mọi người ai cũng chạy thật nhanh để trú mưa, còn tôi thì không? Tôi chạy chầm chậm thì có một giọng vang lên phía sau, mà lại là giọng của con trai... anh lên tiếng:

- Chào bạn!! bạn thích đi dưới mưa lắm à?.. Đó là một lời trêu chọc. Tôi là người không vừa nên trả lời lại:

- Bạn cũng như mình thôi...

- Ừa, mình và bạn cùng sở thích giống nhau, vậy thì mình có thể làm quen với bạn không?

- Rất vui, nếu như có thể... và chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều dưới cơn mưa đó. Dường như mọi thứ lúc ấy đến với chúng tôi thật nhẹ nhàng ...

Đến một ngày, anh ấy phải ra đi. Anh đi du học ở một nơi rất xa, để một mình tôi ở lại với nỗi nhớ mong. Lê Quang ra đi để lại cho tôi sự hụt hẫng khi không có anh ở bên cạnh ... và giờ đây mùa mưa nữa lại chợt đến.

* * *

Đã 3 mùa mưa qua, tôi luôn đón mưa một mình, không có anh ở bên cạnh. Không biết ở nơi xa xôi ấy, anh có còn nhớ đến tôi nữa hay không? Có còn ngồi dưới mưa để nhớ đến ở một phương trời xa lắm luôn có một người luôn nhớ về anh...

TuấnAnh
12-21-2005, 01:09 PM
Trời giống mình quá.
lang thang dưới mưa từ siêu thị ra gặp 1 bạn gái đi cùng.Dù có ô che mà vẫn bỏ ra để đi cùng.
Heee hay thật.Mỗi tội quên không hỏi số nhà và số ĐT.Tiếc thế.

hienhq
12-21-2005, 01:12 PM
Cô bé vẫn mãi mê gấp những ngôi sao bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ khi gấp đủ 100 ngôi sao nhỏ đem tặng người mình yêu quý thì 1 điều ước của người đó thành sự thật.


Cô bé muốn bạn trai của mình được vui vẻ, cô bé không muốn người bạn trai đó mãi mãi im lặng, cô muốn thấy những nụ cười thật sự, những niềm vui trong ánh mắt của bạn trai. Thời gian trôi đi, cô bé vẫn luôn là người đứng đầu lớp và nhóm bạn thân của cô về hầu hết mọi mặt.

Túi sao nhỏ của cô ngày càng nhiều và cho đến một ngày kia là ngày cô sẽ phải rời xa các bạn, rời xa quê hương để đến một nơi mà bố mẹ cô cho là tốt cho bản thân cô, cho tương lai rực rỡ, và cô quyết định đem túi sao đủ màu sắc đến cho bạn cô với lý do món quà trước khi rời xa. Cô bé: "Tối nay nhiều sao quá". Mắt cô sáng ngời: "ấy hãy ước điều gì đó đi", giọng nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi.

Cậu bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói: "Chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với ấy, bạn thân". Cô bé giật mình, đôi mắt nhòa đi, giọng như bật khóc: "Tớ muốn nghe điều ước giành cho ấy"... Bỗng cô nhận ra trong ánh mắt kia đã lâu lắm rồi như thật sự cười và phản chiếu cả bầu trời sao đang dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước... đôi mắt đó, nụ cười đó mãi mãi theo cô.

Những mong ước đôi khi không vĩ đại, nó thật nhỏ bé chân thành và nó thật giản dị, đôi khi niềm hạnh phúc của người khác là nụ cười của bao người, bất chợt đến và sẽ không phai...